Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn

Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn

Thành Cổ chỉ còn dấu vết của một số đoạn thành, lao xá, cổng tiền, hậu… Từ năm 1993 – 1995, hệ thống hào, cầu, cống, một số đoạn thành, cổng tiền đã được tu sửa. Ngày xưa, nhà Nguyễn đã am tường cái lợi hại của “dòng sông đá” này như một hào thành tự nhiên bảo vệ thành Quảng Trị. Chẳng thế mà khi Hoàng đế Minh Mạng cho đúc Cửu Đỉnh (9 cái đỉnh đồng) vào năm 1835 và khánh thành vào ngày , đã cho khắc hình sông Thạch Hãn vào một trong 9 cái đỉnh này. Hiện nay, chiếc đỉnh này được bày ở sân Thế miếu thờ các đời vua Nguyễn ở Huế. Với chiều dài 155km, bắt nguồn từ dãy Trường Sơn (đoạn gần thị trấn Khe Sanh) nên lượng phù sa do sông mang đến không nhiều.

Cũng chính nơi đây nhạc sĩ Phạm Duy, tác giả bài hát nổi tiếng “Bà mẹ Gio Linh” đã về lại thăm để thăng hoa những câu hát như một tượng đài âm thanh bi tráng. Đến với Thành cổ Quảng Trị hôm nay không chỉ nhìn lại dấu vết của một số đoạn thành, lao xá, các cổng tiền, hậu, tả, hữu mà là một bảo tàng sống về ý chí và sức mạnh của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong thời đại mới. Mỗi tấc đất nơi đây thấm đẩm máu xương của biết bao người con yêu quý trên mọi miền Tổ quốc vì một lý tưởng cao đẹp đó là độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc. Chính vì vậy, Thành cổ trở thành mảnh đất thiêng, nơi hội tụ tình cảm của chiến sỹ, đồng bào cả nước.

Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn
Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn

Năm 1994, Thành cổ Quảng Trị được xếp vào danh mục những di tích Quốc gia đặc biệt quan trọng. Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa đã và đang là định hướng lớn cho việc xây dựng và phát triển nền văn hóa nước ta. Nó mãi là ánh sáng soi đường cho công cuộc xây dựng và phát triển nên văn hóa nước ta. Dịch COVID-19 đã gây ra rất nhiều khó khăn cho gần 500.000 người Việt Nam tại Nhật Bản. Nhiều lao động Việt Nam đã bị mất việc và không có thu nhập để đảm bảo cuộc sống.

Từ xưa cho tới nay, sông Thạch Hãn luôn đóng vai trò quan trọng trong huyết mạch giao thông đường thủy và cung cấp nguồn nước cho các vựa lúa chính của tỉnh Quảng Trị như Triệu Phong, Hải Lăng. Tính đến chiều 9-10, các cán bộ, chiến sĩ Phòng CSGT Công an tỉnh Quảng Trị đã di dời 70 hộ gia đình trên địa bàn huyện Cam Lộ từ khu vực nguy hiểm đến nơi an toàn, trong đó chủ yếu là người già và trẻ em. Bên cạnh đó, đơn vị còn tổ chức lực lượng, phối hợp với quân đội sơ tán gần 2.800 hộ dân với hơn 10.000 người đến các khu vực tránh trú an toàn. Đến chiều muộn 8-10, nước sông Hiếu mới tạm rút xuống, nhưng suốt hơn 10 tiếng đồng hồ từ rạng sáng đến đầu giờ chiều cùng ngày, người dân các xã ven sông Hiếu đã trải qua những giây phút nghẹt thở trên đỉnh lũ. Không chỉ phối hợp chặt chẽ với lực lượng chức năng và chính quyền địa phương, giúp người dân làm tốt công tác chuẩn bị phòng chống, tránh bão và mưa lũ, mà Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Quảng Trị còn tổ chức lực lượng, duy trì nghiêm túc chế độ trực. Đặc biệt, bất chấp mưa lũ, cán bộ, chiến sĩ CSGT còn luôn sát cánh cùng lực lượng quân đội có mặt tại những nơi nguy hiểm, khó khăn nhất để đưa người dân và tài sản đến nơi an toàn.

Không còn gì nguyên vẹn nơi đây ngoài ý chí và khát vọng của những người con Quảng Trị. Chỉ con số ấy thôi, đã cho thấy sự khốc liệt của chiến tranh năm xưa ở tại mảnh đất này. Và một trong số những nghĩa trang lớn nhất, đó là Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9. Cùng với Nghĩa trang Trường Sơn, đây là 2 nghĩa trang liệt sĩ quốc gia lớn nhất cả nước đặt tại tỉnh Quảng Trị. Thừa Thiên Huế từng bước đi lên và đạt nhiều thành tựu trong các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội. Tuy nhiên, so với tiềm năng lợi thế sẵn có thì tỉnh Thừa Thiên Huế vẫn chưa thật sự phát huy các thế mạnh.

Ký ức một thời bom giày đạn xéo đến tơi bời hồ như vẫn còn hằn sâu trên dòng sông lịch sử, cũng như tính cách một con người đã định hình qua năm tháng cùng những biến cố, thăng trầm. Thành cổ Quảng Trị – Di tích quốc gia đặc biệt của Việt Nam tọa lạc ở trung tâm thị xã Quảng Trị, tỉnh Quảng Trị. Thành cổ Quảng Trị là công trình thành luỹ quân sự và là lỵ sở của triều đình nhà Nguyễn trên địa hạt Quảng Trị.

Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn
Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn

Khi những vết thương chiến tranh dần được hàn gắn, con người không ngừng cố gắng mở ra các giai đoạn phát triển mới bên dòng Thạch Hãn. Soi bóng dòng Thạch Hãn, thị xã Quảng Trị chưa đầy ba kilomet vuông đã hứng chịu một lượng bom đạn do Mỹ – ngụy trút xuống trong tám mươi mốt ngày đêm có sức công phá bằng bảy quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống thành phố Hirosima của Nhật Bản hồi thế chiến thứ hai. Bên kia bên giới là các bản làng của dân tộc Lào, nơi diễn ra trận đánh nổi tiếng “Đường 9 Nam Lào”, của các lực lượng cách mạng Việt – Lào, đã thắng trận giòn giã. Chúng tôi hỏi chuyện người dân ở Bản Đông, ở Sê Pôn, tỉnh Xa Vẳn Na Khệt. Họ cho biết, ngày đó dân Lào đã hết sức giữ bí mật cho lực lượng cách mạng, giặc bắt bớ tra khảo cũng không khai, giúp cho việc bảo toàn lực lượng để đánh thắng quân thù. Những địa danh và di tích sân bay Tà Cơn, Khe Sanh vùng đầu nguồn sông Thạch Hãn vẫn còn lưu dấu tích của một trong những trận đánh ác liệt và chiến thắng giòn giã của chiến dịch này.

Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn
Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn

Bác Nguyễn Thế Lâm, nguyên Phó trưởng Ban tổ chức Cán bộ – TTXVN từng xếp bút nghiên lên đường chiến đấu theo tiếng gọi của Tổ quốc. Bác là một trong số ít những chiến sỹ may mắn được trở về sau mùa hè đỏ lửa 1972 từ chiến trường Quảng Trị. Dấu tích đạn bom vẫn còn trên mình, nhưng không năm nào người cựu binh ấy thôi hướng về đồng đội đã nằm xuống cho hòa bình hôm nay. Thị xã Quảng Trị trong những tháng, ngày đó được ví như một túi bom. Trung bình mỗi ngày địch huy động từ lần chiếc máy bay phản lực, 70 – 90 lần chiếc B52 ném bom hủy diệt thị xã và Thành cổ Quảng Trị. Với diện tích chưa đầy 3 cây số vuông, trong 81 ngày đêm nơi đây phải gánh chịu 328.000 tấn bom đạn, trung bình mỗi chiến sỹ phải gánh chịu 100 tấn bom, 200 quả đạn pháo.

Dương tặng chúng tôi mỗi người một tấm ảnh chụp dòng sông Thạch Hãn. EVN đã chuẩn bị sẵn sàng phương án khôi phục, cung cấp điện các khu vực ngay sau khi nước rút. 2/ Trình Lãnh đạo Bộ ban hành Công điện để chỉ đạo các đơn vị triển khai ứng phó với bão số 8. Sân bay Tà Cơn – Khe Sanh đã được Bộ Văn hóa – Thông tin xếp hạng di tích cấp Quốc gia theo Quyết định số 236/QĐ-BVHTT ngày 12/12/1986. Khác với những tỉnh thu hút nhiều đầu tư nước ngoài mà giờ đây tỏ ra khắt khe trong việc lựa chọn các dự án đầu tư, Quảng Trị hiện mới chỉ ở giai đoạn đầu, và còn đang ra sức mời chào, kêu gọi, lôi kéo các nhà đầu tư tới đây.

Nhà lao Quảng Trị có lúc đã trở thành trung tâm lãnh đạo phong trào cách mạng bởi chính đây từng là nơi giam giữ những hạt nhân nòng cốt của thanh niên, những chiến sĩ cộng sản đầu tiên của Quảng Trị và nhiều vị lãnh đạo của Tỉnh ủy, Xứ ủy thuộc thời kỳ tiền khởi nghĩa. Dọc theo dòng chảy uốn lượn uyển chuyển theo phía đông và đông bắc của sông Thạch Hãn, dừng bước tại khúc sông chảy qua thị xã Quảng Trị được ví như con hào thiên tạo ở phía bắc Thành cổ Quảng Trị, nơi đây đã ghi lại những trang sử bi tráng thấm đượm máu và hoa. Quên sao được tám mươi mốt ngày đêm giữ vững Thành cổ trước cuộc phản kích tái chiếm tỉnh Quảng Trị của quân Mỹ và quân đội Việt Nam Cộng hòa vào mùa hè đỏ lửa năm 1972. Thạch Hãn đã đón nhận hàng vạn chiến sĩ Quân Giải phóng vượt sông dưới mưa bom, bão đạn vào giữ Thành cổ Quảng Trị, quyết giành hòa bình và thống nhất, tự do của dân tộc Việt Nam.

Ngày xưa, bên này là một bãi nương trồng ngô, lúa, dưa hấu trù phú. Còn vào mùa hè nước cạn, học sinh bờ bên này vẫn có thể lội sang bờ bắc chơi. Từ bờ nam nhìn qua bờ bắc bên kia sông Thạch Hãn, cảm xúc thiêng liêng về ký ức của những trận đánh năm nào vẫn còn in dấu trên dòng sông hoa đăng. Tôi chợt nhớ đến bài thơ của nhà thơ Lê Bá Dương “Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ. Giá trị của những trang sử hào hùng được vun bồi, tô đắp bởi những hình ảnh rất đời, rất thực đang diễn ra trên mảnh đất Quảng Trị nắng rát.

Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn
Tên Gọi Khác Sông Thạch Hãn

Ôn cố tri tân vốn là quy luật thường tình và hợp lí của cuộc đời, nếu không thì mọi chuyện chỉ dừng lại một chiều hoài cổ trong khi cuộc sống thì không ngừng vận động và phát triển. Truyền thống như dòng chảy của một con sông chỉ thực sự có nghĩa khi tuôn trào vào hiện tại, để ngày hôm nay nối tiếp ngày qua. Thành cổ Quảng Trị nơi tôn vinh, tri ân cho những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì sự độc lập tự do của Tổ quốc về sự trường tồn của dân tộc. Nơi đây mãi mãi là địa chỉ đỏ để giáo dục truyền thống yêu nước tinh thần bất khuất kiên trung của cả một dân tộc anh hùng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Scroll to Top